Mục lục bài viết
Sự thánh thiện không tách rời thế trần
Đôi khi, chúng ta vô tình hình dung sự thánh thiện như một thực tại xa vời, chỉ dành cho những vĩ nhân siêu phàm tách biệt khỏi cuộc sống trần thế. Tuy nhiên, gương sáng của Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp đã đưa chúng ta trở về với một chân lý sâu sắc và gần gũi hơn rất nhiều.
Ngài không xuất phát từ một nơi thiêng liêng cô lập, mà chọn ở lại và dấn thân vào mảnh đất miền Tây đầy khó khăn, bùn đất và bom đạn. Sự thánh thiện của ngài không ẩn mình sau những cánh cửa giáo đường đóng kín, nhưng toát ra từ hành trình thấm đẫm mùi đất nghèo, mồ hôi và những tiếng thở dài bình dị nhất của người dân. Cuộc đời ngài là minh chứng hùng hồn rằng bệ thờ của sự thánh thiện được dựng lên từ chính những bước chân lấm bụi trên nẻo đường phục vụ tha nhân.
Trung tín âm thầm: Nền tảng của vĩ đại đích thực
Trong chiều sâu của đức tin Kitô giáo, sự vĩ đại chân chính không đến từ những chiến công vang dội hay vinh quang chợt lóe. Thiên Chúa luôn dõi theo và trân trọng hàng ngàn lựa chọn âm thầm, trung tín trong bóng tối mà một đời mục tử đã thực hiện.
Tại Giáo xứ Tắc Sậy những năm tháng loạn lạc, Chân phước Diệp đã sống một cuộc đời vô cùng mộc mạc. Căn nhà xứ đơn sơ, mái lá của ngài luôn mở rộng cửa đón tiếp những người nghèo khó, người tị nạn chiến tranh, bất kể lương giáo, để họ tìm chỗ nương thân và sẻ chia bát cơm. Ngài không quản ngại lội bộ qua những kênh rạch chằng chịt dưới nắng gay gắt, chiếc áo chùng sờn bạc màu vì gió bụi, chỉ để kịp thời xức dầu cho một cụ già nghèo đang hấp hối hay ban bí tích Rửa tội cho một hài nhi sinh non.
Chính đỉnh cao của những bước chân âm thầm ấy đã dẫn ngài đến quyết định mang tính lịch sử: Từ chối chuyến xe di tản để ở lại cùng đoàn chiên không nơi nương tựa, chấp nhận hiến thân và dùng mạng sống mình làm rào chắn bảo vệ con cái Chúa trong cơn ngặt nghèo. Ngài đã yêu mến tận cùng cái gốc rễ lấm lem, thô ráp của vùng đất Tắc Sậy trước cả khi những phép lạ kịp hiển linh. Giáo hội tôn vinh ngài không chỉ để thêm một danh nhân vào lịch sử, mà là để khẳng định một chân lý vĩnh cửu: Khi ta dám buông bỏ cái tôi để trở nên nhỏ bé, đó là lúc cuộc đời ta thực sự bắt đầu trổ sinh hoa trái thánh thiện.
Sống chân thật giữa lòng xã hội hiện đại
Chúng ta đang sống trong một kỷ nguyên mà sự trình diễn bản thân trên không gian mạng dường như trở thành nỗi ám ảnh. Áp lực phải nổi bật, phải có sức ảnh hưởng, phải sở hữu một hình ảnh hoàn hảo đã vô tình kích hoạt nỗi sợ hãi lớn nhất của con người: sợ bị lãng quên, sợ trở thành kẻ vô danh.
Nỗi sợ này có thể đẩy chúng ta vào việc cố gắng tô vẽ cho một diện mạo hoàn hảo bên ngoài. Đáng sợ hơn, đôi khi ngay cả lòng nhân ái và đức tin cũng bị “làm màu” bằng những hình ảnh từ thiện được dàn dựng, những dòng trạng thái đạo đức được gọt giũa kỹ càng, trong khi bên trong lại là một tâm hồn nguội lạnh và thờ ơ trước tha nhân.
Lối sống của Chân phước Diệp là một câu trả lời mạnh mẽ và đầy thách thức cho căn bệnh thời đại này. Thiên Chúa không đo lường hiệu suất công việc hay đếm lượt tương tác của con người. Ngài không cần một sự thánh thiện giả tạo được bao bọc bởi một lớp vỏ đạo đức. Điều Ngài tìm kiếm là một sự hiện diện chân thật, một tâm hồn khiêm tốn và tận hiến. Sự thánh thiện đích thực thường chọn ẩn mình ở nơi sâu kín nhất: trong chiếc áo chùng sờn vai, trong những công việc không tên và hoàn toàn vắng bóng ánh đèn sân khấu phô trương.
Nhẹ nhàng những bước chân vui trên hành trình nên thánh
Nên thánh theo gương Chân phước Phanxicô Xaviê Trương Bửu Diệp không phải là một hành trình gồng mình mệt mỏi, mà là sự dũng cảm sống tử tế và trọn vẹn từng ngày sống bình thường. Hành trình ấy bắt đầu từ những niềm vui rất nhỏ:
Là một nụ cười cảm thông và chọn sự ngay thẳng giữa môi trường cạnh tranh.
Là can đảm tháo bỏ lớp mặt nạ hoàn hảo để sống thật với chính mình, biết dừng lại lắng nghe một người bạn đang cần chia sẻ thay vì lướt điện thoại theo quán tính.
Là dọn dẹp lại tâm hồn bằng năm phút Xét mình nhẹ nhàng cuối ngày, gói ghém mọi lo toan gửi lại cho Chúa để đón nhận một giấc ngủ bình an.
Bước theo dấu chân của vị Chân phước đáng kính, các tín hữu không cần phải làm những điều vĩ đại vượt quá sức mình. Khi thức dậy và bước ra khỏi nhà mỗi ngày, hãy tự tin mở lòng đón nhận những cuộc gặp gỡ, dấn thân vào những công việc nghĩa nảy sinh giữa đời thường. Đừng sợ những va chạm làm lấm lem cuộc sống. Cứ an lòng bước đi, vì trên vạn nẻo đường lữ hành ấy, luôn có một vị mục tử nhân hậu đang mỉm cười và đồng hành cùng bạn!



